Nhớ Hà Nội một ngày nắng hanh
Em chờ anh nơi góc quán cũ
Ly đen đá pha màu vàng rực rỡ
Gió mơn man tia nắng nghiêng
em chờ anh
Anh ở đâu?
Giữa miên man núi tuyết
Trên bờ biên phía bên kia đại dương
Gió có mang lời ru em
Nắng có nhuộm màu mắt em
Nhớ anh...
Em đợi anh
tự bao giờ
đến ngày nắng tắt...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment