Friday, August 5, 2011

Tiền Giang - Tập 1


Mỗi chuyến đi, với những mục đích khác nhau, kể cả chẳng có mục đích cụ tỉ nào, cũng đều là những dấu ấn khó quên, mang một màu sắc riêng, một hương vị đặc biệt.
Đi du lịch, phượt thì quả là thú rồi. Nhưng những chuyến công tác cũng mang lại rất nhiều ấn tượng.

Lần thứ hai vào miền Tây, mình vẫn thấy vùng đất này rất mới lạ, rất thích thú để dần khám phá. Lần đầu, đi cùng UCHANU, cũng có thể coi là đi du lịch, thăm quan. Những chuyến du lịch lướt vội qua các vùng miền cũng chỉ như những cơn gió đi hoang, chỉ đủ để thưởng thức những hương vị phong cảnh từ trên cao, không thể len lỏi vào từng góc nhà, thôn ấp để hiểu được đời sống, con người miền Tây rất đặc trưng.
Chuyến đi của cán bộ làm tài chính vi mô mang lại những khám phá mới.

Đáp chuyến bay từ Hà Nội vào, hai bác cháu chạy thẳng từ Tân Sơn Nhất về Tiền Giang, rồi từ xe 4 bánh lại ngồi thẳng vào bàn họp, bắt đầu chuyến làm việc hơn 10 ngày tại đây. Cứ thế, sáng chạy xe 4 bánh đến các huyện các xã, nhảy lên xe máy chạy trên những con đường nhỏ xíu xinh xinh dọc các bờ kênh, đồng lúa len qua các vườn cây vào các ấp, vào thăm hỏi nhà các thành viên của Quỹ hỗ trợ phụ nữ Tiền Giang.

Đi khắp 5 huyện của Tiền Giang, vựa lúa và trái cây của đồng bằng sông Cửu Long, nhìn thấy đất đai cây trái trù phú ở đây, mình thấy mảnh đất này quả là "giàu có". Những cây lúa xanh mơn mơn, cây trái um tùm, kéo dài ngút tầm mắt sẽ là nguồn thu nhập cho những người nông dân lam lũ. Ấy vậy mà chuyện làm giàu thật chẳng dễ. Trong khi với vài mét vuông bán trà đá ở thành phố cũng kiếm được vài triệu, thậm chí tiền "đô" như báo chí. Thì người dân ở đây có đến vài công (1 công = 1000 m2) đến chục công đất màu mỡ mà vẫn cơ cực. Nuôi được đàn lợn thì dịch bệnh cuốn đi hết. Hạt gạo bán được giá cũng vui lắm nhưng lại lo giá phân bón rồi đủ thứ khác tăng giá. Cái gánh nặng của lạm phát thực sự đè nặng hơn lên những mái nhà lợp lá dừa, đan từ phên dừa này hơn là những nhà lầu nhà tầng, xe hơi vẫn nườm nượp trên phố. Chút tiền vay được của dự án cũng đỡ đần phần nào cho họ, nhưng có lẽ còn cần nhiều hơn thế nữa để phát triển.

Nhưng được cái người dân miền Tây cũng vô tư, hồn nhiên sống với cuộc sống bao đời này. Có phải con người vùng sông nước nên thế? Các gia đình sống theo kiểu quần cư, nhà theo lớp trong lớp ngoài, đất đai vườn tược chẳng có ranh giới. Ấy thế mà có nơi hàng xóm, cha mẹ con cái đánh chửi thậm chí sát hại nhau vì vài mét đất. Các thành viên của Quỹ thì đúng là ngây thơ và rất tin cán bộ cụm. Họ giao tiền, nộp tiền qua cán bộ cụm mà chẳng có ghi chép gì, chẳng cần biết mình có bao nhiêu tiền tiết kiệm, hỏi đến thì cứ cười trừ. Thế mới hày chứ! Vài trăm nghìn giờ mua được 1 cân thịt chứ mấy, nhưng cũng là một khoản tương đối với người nghèo. Thế mà các chị cứ kệ, phó thác!

Cách sống của họ có lẽ cũng khác. Họ sợ nợ. Không có khả năng trả nợ thì thôi, k vay làm gì. Nhà cửa vẫn để nền đất lồi lõm đến nỗi gà làm tổ ấp trứng được, mái tôn thì là sang, không thì mái lá... Về nhiều vùng nông thôn miền Bắc giờ thì toàn nhà gạch tầng hẳn hoi, thậm chí cả biệt thự. Nhiều nhà sẵn sàng vay mượn hàng trăm triệu để xây nhà.
Thế mà đến ngôi nhà xập xệ nhất, nhà nghèo, thành viên là một cô năm nay cũng ngũ tuần nhưng trông già gần bằng sếp mình lại cũng đánh móng chân màu hồng khá điệu. Khá là một quan sát thú vị và bất ngờ.

Nhìn chung, miền đất này vẫn rất đỗi cởi mở, thân tình, con người chất phác, dễ thương. Có em bé hơn 1 tuổi lúc chia tay còn hỏi mình "Dì có ở lại hông?" với đôi mắt trong veo. Yêu lắm!

Chắc chắn có dịp trở lại...


No comments:

Post a Comment